Bài dưới đây dịch từ “Tus Pies” của Pablo Neruda.

Phần đầu bài thơ dịch tối qua lúc ngồi ở Bùi Thị Xuân, còn bốn câu cuối đã dịch xong từ…2013 lận.

Chả là hồi ấy đang thích một bạn này hay lắm, nên là sến, suốt ngày đọc thơ tình. Mà thơ tình thì chỉ có Pablo Neruda hay thôi. Mình vẫn nhớ rõ hôm ấy khoảng mùa đông, ngồi trong văn phòng cứ buồn buồn nên vào google đọc lung tung. Vớ được bài này hay rồi thử dịch, nhưng chỉ dịch được có mấy câu cuối.  Tối qua lạnh lạnh, lại còn ngồi ngay gần cái phố hồi xưa hay gặp nhau nên nhớ lại chuyện cũ mà dịch nốt đoạn thơ đầu.

Chuyện sau này không thành nhưng may quá bây giờ vẫn là bạn.

 

 

Bàn Chân Em

 

Khi anh không thể ngắm nhìn khuôn mặt

thì anh nhìn xuống chân em

 

Bàn chân em xương xương gầy

bàn chân em nhỏ xinh và chai sạn

 

Anh biết rằng em

rằng cả tấm thân ngọt ngào của em

đứng trên đôi chân ấy

 

Hông em này và ngực em này

trên ngực em có hai chấm tím

đôi mắt em này

đôi mắt sâu có cánh

miệng em rộng và thơm như trái chín

tóc em đỏ

em là lâu đài nhỏ của anh

 

 

Nhưng anh yêu bàn chân em thôi

vì bàn chân ấy đã đi

băng qua đồng băng qua gió băng qua biển cả

đến khi chúng tìm thấy anh

 

Méo Miệng - August

Chỉ còn 07 ghế
Dòm Ngó Ngay
close-link