Bài dưới đây dịch từ Soneto XCII của Pablo Neruda. Phần lớn bài thơ đã được tôi dịch cách đây vài năm; khổ 1 và 3 tôi bỏ vì hồi ấy còn trẻ, đọc chưa hiểu. Giờ thì hiểu rồi nên dịch nốt cho trọn vẹn.

Bản này dịch hơi thoáng tay vì hình ảnh thơ khó hiểu, nếu bám sát từng chữ như nguyên bản (giống cách dịch của bản tiếng Anh) thì quá tối nghĩa.


Em yêu của anh
Nếu anh chết mà em không chết
Thì xin em đừng để sầu thương chiếm trọn tâm hồn
Em yêu của anh
Nếu em chết mà anh không chết
Thì anh muốn em biết
Năm tháng hạnh phúc bên em chẳng lặp lại bao giờ

Như bụi trong bông lúa mạch, như cát trong sa mạc hoang vu,
Thời gian, những dòng nước đi hoang, và cơn gió thoảng mơ hồ
Cuốn phăng chúng mình đi như những hạt cây no gió
Chúng mình có thể đã chẳng kịp gặp nhau

Nơi đồng cỏ anh tìm thấy em
Chỉ một giây thôi nhưng là vĩnh cửu
Một giây ấy mình sẽ đem trả lại
Khi hai đứa qua đời

Nhưng tình yêu của anh và em
Tình yêu
Chẳng bao giờ kết thúc
Không sinh ra, nên cũng chẳng chết đi
Trôi mãi mãi như con sông dài rộng
Đổi bến bờ và đổi những môi hôn

Méo Miệng - December

Chỉ còn 06 ghế
Dòm Ngó Ngay

Méo Miệng - December

Chỉ còn 06 ghế
Dòm Ngó Ngay
close-link