Tôi nghĩ là người đàn ông trưởng thành thì ít khi ghen. Ghen với quá khứ của người yêu thì càng ít nữa (có để làm gì đâu?).

Nhưng đôi khi cảm xúc ấy vẫn đến, ví dụ như lúc yêu quá chẳng hạn: chỉ muốn người yêu là của riêng mình và nghĩ về những người đã được vuốt tóc, được hôn người yêu mình trước kia thì chỉ muốn phát rồ.

Bài Siempre (Mãi Mãi) của Pablo Neruda viết về cảm xúc này theo cách rất hình tượng. Đây không phải một bài thơ xuất sắc như nhiều bài mình đã dịch, nhưng nó đặc biệt vì đề cập đến một khía cạnh nhạy cảm trong tình yêu mà đàn ông ít khi dám thú nhận.

 

Anh không ghen tị
Với những người đến trước anh

Em cứ đến
Với một người đàn ông trên lưng
Đến với một trăm người đàn ông nằm trên mái tóc
Đến với một nghìn người đàn ông nằm giữa hai bầu ngực và hai bàn chân em
Đến như một dòng sông
Lúc nhúc lũ đàn ông chết đuối
Chảy vào lòng đại dương cuồng nộ
Vỡ tan thành bọt nước vĩnh cửu, trôi mãi như thời gian

Mang tất cả đến đây
Nơi anh đợi em
Chúng mình sẽ luôn luôn đơn độc
Luôn luôn sẽ chỉ có em và anh
Chỉ em và anh trên cõi đất
Để cuộc sống mới được bắt đầu.

Xếp Chữ - November

Chỉ còn 05 ghế
Dòm Ngó Ngay

Xếp Chữ - November

Chỉ còn 05 ghế
Dòm Ngó Ngay
close-link